Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013
Khi người lớn cô đơn
Cô đơn là gì?
Là cảm giác một mình tắm mưa...
Là cảm giác một mình lang thang ngoài phố...
Là cảm giác khi một mình ở nhà...
Là cảm giác không có ai bên cạnh...
Cảm giác bị bỏ rơi...
...xin cuộc sống này hãy để Tôi được bình yên...
1 phút, 1 phút thôi... tôi không muốn ngày nào cũng phải sống, phải cố gắng, phải cười nói ... và làm những gì tôi không hề thích..
Tại sao chứ?
Có nhiều lúc tôi muốn mình như 1 cây cỏ..nhỏ bé, không cần ai phải biết đến và cũng chẳng cần phải biết đến ai..
Nhiều lúc đã tự an ủi chính bản thân mình, tự tạo ra những niềm vui nho nhỏ trong sự giả dối. Tôi không muốn mình bị héo khô theo thời gian, tôi đã sống giả dối với chính mình...
Có đôi lúc, tôi sợ sự cô đơn đến mức cực đỉnh...mất đi phương hướng, lạc lõng.
Nhưng giờ đây, tôi thấy cô đơn không hẳn là xấu...
Cuộc sống đâu phải lúc nào cũng hạnh phúc và vui vẻ mãi được? Sẽ có lúc lòng thấy trống trãi. Và lúc ấy, sự cô đơn sẽ lấp đi nơi trống trãi ấy và làm ta mạnh dạn hơn, hòa đồng với những người xa lạ.
Tôi nhận ra được giá trị thực sự của yêu thương của những người bạn, những người thân bên cạnh tôi sẵn sàng đến với tôi khi tôi nói rằng " Tôi cô đơn..."
Tôi thấy tự do khi chỉ có 1 mình, tôi học được cách vượt qua mọi chuyện khi chỉ có 1 mình. Và những lúc cảm thấy cô đơn thì tôi lại nhận ra rằng thực sự Tôi không cô đơn...
Cám ơn những người đã bỏ mặc tôi trong quá khứ, đã để ta 1 mình với nổi đau mà không đến bên ta, để những lúc ấy tôi mới biết ai là người thật lòng với mình...
Cám ơn những người bạn thân ở ngay cạnh ta, không toan tính, không dối lừa.
Cám ơn ai đó, vì mỗi lúc cô đơn làm ta nhớ và biết hy vọng, biết tin vào 1 điều gì đó tốt đẹp hơn.
Cám ơn cuộc sống vì đã có những giây phút cô đơn, để những lúc bạn bè vây quanh.. Tôi lại được cảm nhận hạnh phúc, 1 hạnh phúc thật ấm áp mà không bao giờ có thể mất đi...
Và Tôi nhận ra một điều rất quan trọng và quý giá...
"...Sự cô đơn đôi khi cũng mang lại hạnh phúc..."
Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013
MÙA ĐÔNG NHỚ !
Mùa đông về mang cơn mưa lạnh buốt
Em ướt lạnh tìm những mảnh tàn tro
Con phố nhỏ co ro trong gió bấc
Em vỗ về trên những kỷ niệm quen
Vô tình thôi một lần ngang phố củ
Kỷ niệm buồn ủ rủ bước chân em
Rồi bổng thấy mắt ủ mờ sương ướt
Bước một mình trong nỗi nhớ mùa đông
24/11/2013
socola
trankimthanh
Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013
cho em được nhớ anh !
Đã qua mất rồi thủa nông nổi của trái tim, qua mất rồi
những lần nhớ anh đến muốn hét lên cho khuây khỏa. Nỗi nhớ này em dành cho hoài niệm, chỉ vậy mà thôi.
Em nhớ anh, người yêu ạ! Nhớ những ngọt lành của tình yêu đầu đời nhớ những niềm vui của mùa hạnh phúc cũ. Nhớ những cái nắm tay, nhớ những cái ôm đã lùi về dĩ vãng… Nhớ, để biết mình đã yêu như thế...
Em nhớ anh, người yêu ạ! Bởi quên nhau là điều chẳng thế, bởi mấy ai dắt nhau qua thương nhớ mà bỏ mặc được nhau… Nên nỗi nhớ anh, bản thân em không thể nào kiểm soát. em có được quyền nhớ nữa không?
Em nhớ anh, người yêu ạ! Chỉ là em nhớ vậy mà thôi. Có lẽ, em đang nhớ em của những ngày xưa. Có lẽ, em đang tiếc em của những tháng ngày yêu như cơn say của người nghiện rượu. Có lẽ, em đang buồn em của những phút giây xốc nổi, đã trót buông tay mà chẳng thể lấy được về.
Em nhớ anh, người yêu ạ! Có nhớ ngàn lần, chắc cũng vậy mà thôi. Ngày hôm qua, vĩnh viễn là ngày hôm qua. Ngày hôm nay, em chỉ biết ngồi đây để gọi tên nỗi nhớ. Nhớ vơ vẩn, rồi lại nhớ đậm sâu. Nó là phần kí ức mà người ta không muốn quên và người ta, sẽ cố tình nhớ đến.
Em nhớ anh, người yêu ạ! . Có những nỗi nhớ như tự nhiên phải thế. Có những nỗi nhớ dễ dãi khiến người ta buồn đến chông chênh… Có những nỗi nhớ, lẽ ra phải chấm hết, nhưng cứ mãi mãi lê thê…
Em nhớ anh, người yêu ạ! Em nhớ anh vậy đấy, nhớ như một lẽ hiển nhiên! em tự cho mình quyền nhớ được anh thêm một chút. Nỗi nhớ đẹp nhất, là nỗi nhớ hướng về người mình yêu. , nên em sẽ nhớ anh thêm nhiều, nhiều nữa. Em chỉ nhớ, vậy thôi. Bởi “đôi khi bạn nhớ một hoài niệm cũng là một phần trong hành trình đi tới mà thôi ....
Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013
viết về anh !
Cuộc sống vốn dĩ có những quy luật khắc nghiệt bắt người ta phải chấp nhận – chẳng có gì là tồn tại mãi mãi.
Em đã từng không tin vào điều ấy. Em ngập tràn trong cảm giác hạnh phúc khi có anh. Anh đã từng là cuộc sống của em. Nhưng rồi đến một ngày em bàng hoàng nhận ra “cuộc sống của em” cũng phải tuân theo quy luật tất yếu của cuộc sống. Anh đến rồi đi, nhẹ nhàng mà đau đớn…
Chiều nay một mình, em dạo bước trên những con đường rồi chợt nhận ra rằng chẳng biết vô tình hay cố ý, em lại bước về lối cũ ngày nào, lối cũ có anh và em. Kí ức xưa lại chợt ùa về với bao nhiêu hình ảnh quen thuộc… Quán nước mía với câu chuyện vu vơ của người con trai và tiếng cười hồn nhiên của cô gái. Tiếng guitar nồng nàn và cái khép nép, e lệ của hai người yêu nhau. Từng vòng xe nhẹ nhàng lướt qua mang theo hơi thở của hạnh phúc. Có phải anh, có phải em của một thời đã xa…???
Nỗi đau em đã cố gắng kìm nén nhưng vẫn âm thầm cháy trong tim suốt bao nhiêu năm nay bỗng dưng vỡ òa. Em để mặc cho nước mắt tuôn rơi. Nước mắt sẽ làm nhòa đi kí ức của em về anh.
Nỗi đau em đã cố gắng kìm nén nhưng vẫn âm thầm cháy trong tim suốt bao nhiêu năm nay bỗng dưng vỡ òa. Em để mặc cho nước mắt tuôn rơi. Nước mắt sẽ làm nhòa đi kí ức của em về anh.
Không biết bao nhiêu lần em tự nhủ với chính mình rằng sẽ quên anh, sẽ chôn anh vào nơi tận cùng của trái tim. Em vùi đầu vào công việc để không còn thời gian nghĩ về anh nhưng nhiều đêm vẫn thở dài, trằn trọc: "Không biết anh giờ ra sao?".
Có lẻ em đã mất quá nhiều thời gian để hoài niệm về một mối tình đã qua, em đã khép trái tim mình quá lâu để chờ đợi một thứ không thuộc về mình. Sáng nay mở cửa đi làm, cơn gió đầu mùa nhẹ ùa vào qua khung cửa sổ. Cuộc sống vẫn đang trôi đi yên bình. Vẫn con đường quen thuộc, vẫn hàng ghế đá ngày nào, chỉ có em là thay đổi.
Em đã tập cho mình sự mạnh mẽ, can đảm để bước qua nỗi đau. Anh đã từng nói với em rằng: “Anh và em sẽ mãi đi chung một đường”. Nhưng anh à, em không còn đủ dũng cảm và nghị lực để bước tiếp trên con đường ấy nữa. Em sẽ quay lại để mình anh bước. Em sẽ chọn một con đường khác. Không có anh.........
Em đã tập cho mình sự mạnh mẽ, can đảm để bước qua nỗi đau. Anh đã từng nói với em rằng: “Anh và em sẽ mãi đi chung một đường”. Nhưng anh à, em không còn đủ dũng cảm và nghị lực để bước tiếp trên con đường ấy nữa. Em sẽ quay lại để mình anh bước. Em sẽ chọn một con đường khác. Không có anh.........
Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013
Nhớ ... Anh
Ta xa nhau đã bao lâu rồi anh ....
Sài Gòn hôm nay lạnh , chạy xe đi làm mưa lất phất vào má , vào mặt em cứ để mưa hắt vào ...Vì lúc này em thấy nhớ anh , nhớ lúc hai đứa đội mưa chạy về em thường bảo cứ phang đi anh cho lẹ về nhà , và anh luôn là người bị bệnh trước .
Bao nhiêu kỷ niệm cứ ùa về cái nhớ làm em quay quắc , anh à ! em không biết anh giờ ra sao ? nhưng riêng em , em luôn nghĩ về anh , một người đã cùng em chịu nhiều những tủi nhục buồn vui , cuộc sống có những gì em và anh không nếm trãi , em mong ngày mai trời lại sáng , anh lại về bên em , ước gì thời gian trôi nhanh anh nhỉ ? rồi anh sẽ trở về bên em chúng ta sẽ đi tiếp đoạn đường còn đang bỏ dỡ anh nhé , anh còn nợ em nhiều thứ mà anh chưa thực hiện , ghế đá vẫn còn đợi dấu chân em và anh , và anh vẫn còn nợ em cuộc tình đang dang dở ....
Sài Gòn hôm nay lạnh , chạy xe đi làm mưa lất phất vào má , vào mặt em cứ để mưa hắt vào ...Vì lúc này em thấy nhớ anh , nhớ lúc hai đứa đội mưa chạy về em thường bảo cứ phang đi anh cho lẹ về nhà , và anh luôn là người bị bệnh trước .
Bao nhiêu kỷ niệm cứ ùa về cái nhớ làm em quay quắc , anh à ! em không biết anh giờ ra sao ? nhưng riêng em , em luôn nghĩ về anh , một người đã cùng em chịu nhiều những tủi nhục buồn vui , cuộc sống có những gì em và anh không nếm trãi , em mong ngày mai trời lại sáng , anh lại về bên em , ước gì thời gian trôi nhanh anh nhỉ ? rồi anh sẽ trở về bên em chúng ta sẽ đi tiếp đoạn đường còn đang bỏ dỡ anh nhé , anh còn nợ em nhiều thứ mà anh chưa thực hiện , ghế đá vẫn còn đợi dấu chân em và anh , và anh vẫn còn nợ em cuộc tình đang dang dở ....
Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013
Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013
Ê ! Nói cho tôi biết : Vì sao tôi Ế!
Sáng nay xuống núi bỏ tu !
Cái thời ăn mặn...bây chừ đã qua .
Tạm biệt một thuở hồng hoa .
Ăn chay - ngủ mặn : mới là ĐỈNH CAO .
Đàn ông can đảm...hãy vào .
Phòng the...đã mở...kéo dao...đã mài .
Thơ dao kéo
VIẾT XONG NGÀY 23/2013
VIẾT XONG NGÀY 23/2013
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


