Ta xa nhau đã bao lâu rồi anh ....
Sài Gòn hôm nay lạnh , chạy xe đi làm mưa lất phất vào má , vào mặt em cứ để mưa hắt vào ...Vì lúc này em thấy nhớ anh , nhớ lúc hai đứa đội mưa chạy về em thường bảo cứ phang đi anh cho lẹ về nhà , và anh luôn là người bị bệnh trước .
Bao nhiêu kỷ niệm cứ ùa về cái nhớ làm em quay quắc , anh à ! em không biết anh giờ ra sao ? nhưng riêng em , em luôn nghĩ về anh , một người đã cùng em chịu nhiều những tủi nhục buồn vui , cuộc sống có những gì em và anh không nếm trãi , em mong ngày mai trời lại sáng , anh lại về bên em , ước gì thời gian trôi nhanh anh nhỉ ? rồi anh sẽ trở về bên em chúng ta sẽ đi tiếp đoạn đường còn đang bỏ dỡ anh nhé , anh còn nợ em nhiều thứ mà anh chưa thực hiện , ghế đá vẫn còn đợi dấu chân em và anh , và anh vẫn còn nợ em cuộc tình đang dang dở ....
